Chương 2: Cuộc hành tŕnh của hai người bắt đầu
“Quư khách lưu ư, chuyến tàu sắp xuất phát, xin quư khách bảo quản tốt đồ đạc của ḿnh…”
Cùng với giọng nói mượt mà của phát thanh viên, tàu bắt đầu chuyển động.
Vé tour lần này của hiệp hội Du lịch cả đi lẫn về đều là giường nằm, so với sự ồn ào của toa ghế ngồi, nơi này yên tĩnh quá mức cần thiết.
Sau khi lên tàu, Tiêu Phàm giẫm lên bậc thang, đặt chiếc va li nhỏ màu đen của ḿnh lên giá, vừa định bước xuống th́ bắt gặp ánh mắt ngây thơ vô tội của cậu nhóc kia.
“Cần tôi giúp không?”, Tiêu Phàm thuận miệng thốt ra câu hỏi xă giao, chân sắp sửa chạm đất.
“Ừ, cảm ơn.” Tên kia chẳng chút khách khí đưa chiếc va li to tướng cho Tiêu Phàm, Tiêu Phàm đành phải thu chân lại, cau mày đón lấy món đồ từ tay cậu ta.
“Nặng lắm à?” Vẫn may cậu nhóc c̣n biết nh́n ra vấn đề, tự giác trèo lên bậc thang bên cạnh, định giúp Tiêu Phàm một tay.
Không ngờ Tiêu Phàm chỉ một chiêu đă hoàn thành nhiệm vụ, sau đó nhẹ nhàng phủi tay, nhảy xuống nền toa tàu, quay đầu đi về phía giường của ḿnh, lấy cuốn tạp chí trong ba lô ra bắt đầu xem.
Vệ Đằng cười hi hi chạy lại trước mặt anh ta, ngưỡng mộ nói: “Đại ca, anh khỏe thật đấy!”.
“B́nh thường.”
“Anh xem sách ǵ thế?”, Vệ Đằng nḥm trang b́a, “Tạp chí Pháp luật? Anh học Luật à?”.
Tiêu Phàm nhíu mày gật đầu.
“Sinh viên à?”
“Đang học Thạc sỹ.”
“Thạc sỹ Luật sao? Thật là lợi hại!” Vệ Đằng không kìm được cất lời khen ngợi, bỗng phát hiện đối phương cúi đầu chăm chú đọc tạp chí, tỏ vẻ không thèm để ư đến ḿnh, v́ thế đành tức tối thu lại một loạt câu hỏi sắp trào ra khỏi miệng như bao nhiêu tuổi, năm mấy rồi, học trường nào, tên ǵ… rồi quay về chỗ ḿnh mở túi đồ ra nhấm nháp.
“H́nh như phải chín giờ tối nay mới đến Quế Lâm”, tự biên tự diễn.
“Chán quá đi… phải ngồi nửa ngày trời trên tàu hỏa, phong cảnh bên ngoài lại chả có ǵ đặc sắc”, tiếp tục lảm nhảm một ḿnh.
“Tôi đi xem xem có ai chơi tú lơ khơ không.” Màn độc thoại kết thúc, Vệ Đằng chạy ra ngoài, nh́n ngó tứ phía.
Tiêu Phàm day day hai bên thái dương, thật không hiểu nổi tên đó, nhiệt t́nh quá mức, lắm mồm quá đáng, lại c̣n thích toét miệng ra cười, như thể lúc nào cũng rất vui vẻ. Đúng là động vật đơn bào. Đang ngán ngẩm than văn, bỗng hắn xán lại gần:
“Nè, chơi tṛ Đấu địa chủ[1] không?”
Tiêu Phàm lắc đầu, lạnh lùng nói: “Không biết chơi”.
Vệ Đằng trợn tṛn mắt, không phải chứ? Thời đại nào rồi mà c̣n có người không biết chơi Đấu địa chủ? Nh́n bộ dạng nghiêm nghị của anh ta hoàn toàn không có chút ǵ là một sinh viên tràn đầy nhiệt huyết, mà giống một cán bộ nhà nước sau vài năm công tác đă bị cuộc sống bào ṃn hết sức trẻ năng động.
Chậc, mặc dù có chút hấp dẫn của người đàn ông trưởng thành nhưng lạnh lùng quá.
“Này, bàn bạc xong chưa?”, một giọng nói sang sảng từ hành lang vọng lại, tiếp đó, một đôi t́nh nhân bước vào, “Chơi ở chỗ này nhé? Chỗ của tôi có người đang ngủ”.
Nói đoạn hai người tự động tiến sát lại.
Không gian vốn rộng răi bỗng chốc trở nên chật chội, Tiêu Phàm dịch người lại phía cửa sổ, tiếp tục xem tạp chí, không thèm để ư đến bọn họ.
“Chúng tôi chơi bài ở đây được không? Liệu có làm phiền anh không?”, người con gái vỗ nhẹ lên vai Tiêu Phàm, nụ cười quá đỗi ngọt ngào.
Tiêu Phàm đặt tạp chí xuống, nh́n cô gái một cái, nói: “Không sao”.
“Thế này nhé, nếu anh thấy ồn quá th́ nghe mp3 của tôi đi, hi hi.” Vệ Đằng lấy mp3 từ túi xách đưa cho Tiêu Phàm, c̣n vô cùng chu đáo tự ḿnh cắm tai nghe cho Tiêu Phàm, vô t́nh ngón tay lướt qua *** tai anh.
Tiêu Phàm không biết đây là lần thứ mấy anh phải cau mày rồi, nếu không có cuốn tạp chí chặn lại chắc Vệ Đằng sẽ lănh đủ cái lừ chết người đó. Sau đó anh chỉnh mp3 sang chế độ im lặng, chết tiệt, mp3 toàn những bài hát Rock đinh tai nhức óc.
Ba người bắt đầu chơi bài, quả nhiên là tuổi trẻ tràn đầy nhiệt huyết, thoáng chốc đă căi nhau chí chóe, than văn không ngừng, nào là đần quá, chơi bài dốt quá, nào là đen quá, chia bài chẳng ra ǵ…
Giọng Vệ Đằng to nhất, mỗi lần rút được lá bài đẹp là mặt mày rạng rỡ, tưởng chừng muốn nhảy lên sung sướng, rút quân bài cũng rất mạnh, có lúc c̣n quật thẳng lá bài xuống.
Tiêu Phàm đưa ánh mắt lạnh lẽo về phía Vệ Đằng, tên này có phong cách thời trang thật khiến người ta không dám tin vào mắt ḿnh.
Được cái dáng người cũng tương đối khá, chiếc quần bó sát cơ thể, mỗi lần hắn nhổm dậy lại nh́n thấy cặp mông tṛn trịa được y phục ôm gọn.
Từ bé đến lớn, bạn bè Tiêu Phàm đều là những người nghiêm túc, đứng đắn, hiếm khi đến mấy chỗ lộn xộn như bar, sòng bạc, tụ tập ăn uống cũng toàn chọn nhà hàng lịch sự, chứ đừng nói đến chuyện vừa uống rượu vừa chơi Đấu địa chủ.
Cũng bởi v́ Tiêu Phàm trước giờ chỉ tiếp xúc với những người có gu thẩm mỹ tao nhă, ăn mặc chỉnh tề, lịch lăm nên anh cảm thấy người như Vệ Đằng thật khó mà hiểu nổi.
Chơi bài thôi cũng phải nhảy qua nhảy lại như thế, có cần thiết không?
Quần áo th́ hoa ḥe hoa sói… tốt nhất không nên nh́n nữa, Tiêu Phàm e là tiếp tục nh́n sẽ không nhịn được mà vùng dậy xé toang mảnh vải đáng ghét kia để loại bỏ chướng ngại cho đôi mắt.
Càng chơi càng hăng, bọn họ làm ầm cả lên, Tiêu Phàm thấy khó chịu, liền tựa vào chăn nhắm mắt để thư thái tinh thần.
“Không chơi nữa, làm phiền đến anh ta”, giọng nói rất nhỏ nhẹ.
Tiêu Phàm nhíu mày, đột nhiên anh rất muốn mở to mắt xem biểu cảm trên gương mặt cậu ta, có điều sự yên tĩnh hiếm hoi khiến anh quyết định tiếp tục nhắm mắt vờ ngủ.
“Ừ, không chơi nữa”, cô gái cũng cố ư hạ thấp giọng, “Cậu tên ǵ?”.
“Vệ Đằng.”
“Ha ha…”, cô gái không nhịn được cười, sau đó vội lên tiếng, “Xin lỗi, xin lỗi, tên của cậu dễ thương quá”.
“He he, không sao, trước giờ ai cũng cười tên tớ cả, có người c̣n giả đ̣ ôm bụng cơ”[2], Vệ Đằng thản nhiên giải thích.
Tiêu Phàm cười thầm trong bụng, cậu nhóc này có cái tên buồn cười chết mất.
“À, cậu đi du lịch Quế Lâm à?”, cô gái hỏi.
“Ừ.”
“Đi cùng với bạn của cậu à?”, cô ấy chỉ tay về phía Tiêu Phàm lúc này đang vờ ngủ.
“Đúng thế.”
Từ lúc nào tôi trở thành bạn của cậu vậy? Cậu tự ý thái quá rồi đấy.
Tiêu Phàm bỗng mở to mắt, Vệ Đằng giật ḿnh, vội hỏi: “Làm phiền anh à?”.
“Không có ǵ, tôi đi vệ sinh.” Tiêu Phàm mặt mày lạnh te bước qua đùi Vệ Đằng, mở cửa đi về hướng nhà vệ sinh.
“Hi hi, bạn cậu… hơi đáng sợ.”
“Cảm giác khó gần.”
Đôi t́nh nhân thì thầm bàn tán.
“Chuẩn”, Vệ Đằng chán nản so so vai. Không biết hắn đen đủi hay mình đen đủi, vé của hai người là vé đôi, bởi vậy cả cuộc hành tŕnh này đều phải quanh quẩn bên vị công tử lạnh như băng này.
Tôi cũng khổ sở lắm chứ, suốt ngày làm bộ tươi cười có dễ dàng không?
[1] Đấu địa chủ: một kiểu chơi tú lơ khơ, bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc. Tṛ chơi gồm ba người chơi, phương thức chơi có thể trực tiếp hoặc qua mạng.
[2] Trong tiếng Trung cách đọc Vệ Đằng (卫腾) và đau dạ dày (胃疼) đều là wèi téng. (BV)