Phần 1
Trong suốt
Em nh́n thấy con cá đang tung tăng bơi lội
Mặt nước trong suốt
Em nh́n thấy mây đang lững lờ trôi trên trời
Không khí trong suốt
Em nh́n thấy mưa lăng đăng rơi ngoài cửa sổ
Thủy tinh trong suốt
Em nh́n thấy niềm vui vẻ hạnh phúc của anh
Đôi mắt trong suốt
Chương 1
Khi vừa vào nghề, Đỗ Hiểu Tô nghe Lăo Mạc nói: “Nghề của chúng ta phải dậy sớm hơn Châu Ba B́[1], ngủ muộn hơn tiểu thư, ăn uống kém hơn heo, làm việc nhiều hơn lừa. Thời gian ở ngoài đường nhiều hơn ở nhà, hai mắt thâm quầng đến gấu trúc cũng chẳng bằng, đầu tóc rối tung đến tổ quạ cũng kém xa, cư xử phải tốt hơn Tôn Tử[2], nh́n bề ngoài cũng không thua kém ai, thật ra tiền lương lại chẳng bằng dân công”.
Lúc ấy, Đỗ Hiểu Tô nghe xong chỉ ph́ cười, nhưng đến giờ nếu có người kể lại câu chuyện cười vốn đă trở thành cuộc sống hằng ngày, cô cũng không thể cười nổi nữa. Vừa hoàn thành xong chuyên mục về một game show truyền h́nh trong bốn ngày, cô thậm chí c̣n không đủ sức tự pha cho ḿnh một bát ḿ ăn liền. Đỗ Hiểu Tô vừa về đến nhà, tắm nước nóng xong, ra ngoài mở máy sấy tóc th́ phát hiện nó không chạy, xem ra hỏng rồi. Cô cũng chẳng có hứng thú nghiên cứu xem v́ sao máy sấy lại đ́nh công, cũng không màng đến mái tóc c̣n đang ướt, liền đổ người ngay xuống giường.
Đỗ Hiểu Tô ngủ rất say, không rơ chuông điện thoại reo đến lần thứ bao nhiêu mới đủ sức đánh thức cô dậy, tay cầm điện thoại lên mà đầu vẫn c̣n lơ tơ mơ. Không ngờ lại là Lăo Mạc, h́nh như đang giận bốc hỏa, ông hét lên trong điện thoại: “Cô đang ở đâu? Để đối thủ lấy được tin nóng hổi rồi, cô có biết không?”.
Cô ngẩn người một lúc mới phản ứng lại: “Mạc Phó, tôi bị điều đến mục Văn nghệ rồi”.
Lăo Mạc nói rành mạch từng câu từng chữ: “Tôi biết cô bị điều đến mục Văn nghệ, đây chính là tin hàng đầu trong làng giải trí, Nhan Tịnh Tịnh bị tai nạn giao thông”.
Đầu Đỗ Hiểu Tô như bị búa bổ, lập tức bật dậy, vừa thay quần áo vừa giữ điện thoại tiếp tục truy hỏi: “Là Nhan Tịnh Tịnh hiện đang nổi như cồn sao?”.
Lăo Mạc bực ḿnh đáp lại: “C̣n có Nhan Tịnh Tịnh thứ hai sao?”.
Đỗ Hiểu Tô vốn rất sợ đến bệnh viện, nhất là vào buổi tối. Pḥng cấp cứu sáng trưng đang rất hỗn loạn, cô đành miễn cưỡng ép ḿnh chạy vào trong th́ phát hiện mười mấy đồng nghiệp đă có mặt ở đó chờ lấy tin, bao gồm cả phóng viên văn nghệ Lăo Tất của ṭa soạn đối thủ Tân Báo. Phóng viên văn nghệ Lăo Tất không hề giống với người dẫn chương tŕnh Lăo Tất của Đài truyền h́nh trung ương, Lăo Tất này có một khuôn mặt vừa tṛn vừa mập, khi cười c̣n có cả lúm đồng tiền, ngay lúc này anh ta đang cười với Đỗ Hiểu Tô, lúm đồng tiền lúc ẩn lúc hiện, cười đến mức lửa giận âm ỉ trong ḷng Đỗ Hiểu Tô muốn bùng lên lập tức.
“Lăo Tất”, cô tươi cười có vẻ c̣n giả tạo hơn Lăo Tất, “Lần này các anh bắt tin thật nhanh”.
“Không dám, không dám.” Lăo Tất cười không thua kém một pho tượng Phật Di Lặc, nhưng giọng điệu vẫn rất khiêm tốn, “Do may mắn thôi, vừa đúng lúc xe tôi ở ngay sau xe Nhan Tịnh Tịnh, ai ngờ sẽ chụp được cảnh tai nạn, tôi c̣n gọi 120 cho xe cấp cứu đến nữa mà. Lần này đúng là quá may mắn, ai biết được tin độc quyền lại từ trên trời rơi xuống. Ha ha, ha ha…”.
Kể lại vụ tai nạn mà không mang chút thông cảm nào, lại c̣n vui mừng đến thế này, vậy là Đỗ Hiểu Tô quay sang hỏi đồng nghiệp khác: “Cô ấy thế nào? Bị thương nghiêm trọng không?”.
“Không biết, vào pḥng phẫu thuật đến giờ vẫn chưa ra.”
Nhóm phóng viên chờ đợi trong căng thẳng, có người liên tục gọi điện về ṭa soạn, có người ôm máy quay phim đi qua đi lại, lúc này có không ít các phóng viên khác nhận được tin cũng lập tức chạy đến, gia nhập vào nhóm người đang chờ đợi. Đỗ Hiểu Tô lại tranh thủ thời gian ngồi trên ghế dài ngủ gật, vừa thiếp đi một lát th́ người quản lư của Nhan Tịnh Tịnh là Triệu Thạch đă đến, khung cảnh tức khắc trở nên hỗn loạn, ánh đèn flash liên tục chớp nháy, phía bệnh viện cuối cùng cũng không thể chịu đựng thêm, bắt đầu đuổi hết mọi người đi: “Mời tất cả ra ngoài, tránh ảnh hưởng đến công việc của chúng tôi”.
Lăo Tất nở nụ cười cầu ḥa: “Cô y tá à, chúng tôi không phải đến phỏng vấn, chúng tôi đến là để khám bệnh”. Vừa nói vừa giơ số thứ tự trong tay lên.
Y tá của khu cấp cứu không chút biểu cảm: “Anh là bệnh nhân? Vậy th́ tốt, đi theo tôi”.
“Để làm ǵ?”, lần này đến lượt Lăo Tất phát hoảng.
“Khám bệnh chứ làm ǵ”, y tá lạnh lùng nói, “Tôi chỉ cần nh́n là biết anh có bệnh”.
Mọi người bật cười, cuối cùng cả nhóm phóng viên đều bị đuổi thẳng ra khỏi khu cấp cứu. Bên ngoài gió thổi ào ào, Đỗ Hiểu Tô vừa lạnh vừa đói, bao tử đang kêu gào, quả thật không thể chịu được nữa mới ra khỏi bệnh viện t́m một quán ăn nhỏ. Lúc này đă là mười một giờ đêm, nhưng trong quán vẫn c̣n đông khách, chủ quán lại làm chậm chạp, khiến Đỗ Hiểu Tô đợi rất lâu mới nhận được bát ḿ của ḿnh. Hơi nóng bốc lên phả vào mặt, mùi thơm ngào ngạt, nếm thử một miếng, ngon! Cô ăn nhanh đến mức lưỡi suưt trôi cả vào bụng.
[1] Châu Ba B́ là tên một tên địa chủ chuyên bóc lột, ngược đăi người dân trong tiểu thuyết của Cao Ngọc Bảo. Sau này h́nh tượng Châu Ba B́ được lấy làm mẫu h́nh cho tầng lớp địa chủ.
[2] Tôn Tử tên chữ là Trường Khanh, người Lạc An nước Tề (nay là Huệ Dân, Sơn Đông, Trung Quốc). Ông là người rất nổi danh về tài thao lược quân sự, cư xử khéo léo.