CHƯƠNG 02
HOÀNG TỬ XÍCH ĐU VÀ CƯỚP BIỂN SÓI XÁM
Địa điểm:
Pḥng học lớp 12A2 trường Maria
Cứ địa bí mật
Khu vui chơi Sanit Roland
Nhân vật:
Thái Linh – học sinh lớp 12 trường Maria
Tôn Ngọc Dĩnh – học sinh lớp 12 trường Maria
Thượng Hội – học sinh lớp 12 trường Maria
Giang Hựu Thần – học sinh lớp 12 trường British
An Vũ Phong – học sinh lớp 12 trường British
LỜI TH̀ THẦM CỦA ĐÓA HOA BÉ NHỎ
Nếu có thể, con mong được lướt trên ghế xích đu
Để có thể bay lên không trung, ngắm đến tận xa xăm
Chúa đáp: Ta đă nghe thấy lời cầu nguyện của con
Thế là, tôi chấp chới run rẩy trên cao đợi ngày tái ngộ.
Hura… Hura…
Cả ngày sân trường náo động như ngày hội. Hay hôm nay là ngày kỉ niệm thành lập trường?
Tôi mất ngủ suốt đêm đến tận sáng, mắt mở chong chong. Giả sử bây giờ có người ngoài hành tinh xâm chiếm Trái Đất thật th́ tôi cũng chẳng c̣n tí sức c̣m nào mà chạy trốn.
- Thái Linh, xem này, danh sách dự đoán Top 10 mới ra ḷ đây!
Tôi mới chợp mắt được một chút th́ nhỏ Thượng Hội đă gọi tôi dựng dậy. Nhỏ không cho tôi nói một lời nào, dúi vào tay tôi một tờ giấy in mới cóng.
Danh sách dự đoán TOP 10 nữ sinh thành tích cao nhất ḱ thi giữa ḱ trường Maria:
1. Anna
2. An An
3. Tŕnh Tiểu Tiểu
4. xxx
Thi giữa ḱ? Tôi mắt nhắm mắt mở nh́n chữ mực đen in trên giấy, bỗng khựng người lại như bị điện giật.
- Thái Linh, bà mau đặt cược đi! Đặt cho ai bà thấy có tiềm năng nhất! Nếu mà bà thua th́ phải cho tôi tập “Mars Girl” xuất bản tháng tới! – Thượng Hội mắt chớp chớp, không thể giấu nổi ḍng chữ to đùng trên mặt “Ư đồ đen tối”. Ngọc Dĩnh cũng không biết từ đâu lao tới, gật đầu liên hồi.
- Mà bà biết không, ḱ thi cuối ḱ năm ngoái xuất hiện thêm một “Kị sĩ Hắc mă”. Chính là… lớp A9. Mọi người đều đoán năm nay có thể… sẽ giành vị trí thứ 11.
… Mười một.
Tên hay thật!
Liệu ḿnh đổi tên thành Thái Nhất th́ có đứng đầu bảng được không nhỉ? Đáng tiếc tên ḿnh là Thái Linh nên suốt ngày phải đấu những trận thừa sống thiếu chết với lũ “trứng ngỗng”.
- Này, Thượng Hội, năm nay bà đặt cho ai?
- Dĩ nhiên là Anna rồi! Người ta là vương phi tương lai, lại xuất chúng nữa! Vị trí đầu bảng không Anna th́ ai vào đây?
Pằng chíu!
Câu nói của Thượng Hội như ḥn đá ném trúng đầu tôi. Đầu tôi quay ṃng ṃng: Toàn sao là sao, ḿnh đang ở cung trăng sao?...
- Đúng đấy! Tui ngưỡng mộ nhỏ đó quá! Nếu mà tui cũng xuất sắc như nhỏ đó th́ vui quá xá! Làm vương phi tương lai có thể ngồi nhâm nhi trà chiều với hoàng tử.
Pằng chíu! Pằng… Pằng… Pằng…
Dường như hai bà bạn chí cốt không hề nhận ra sự bất thường của tôi. Lời nói của hai nhỏ như biến thành những viên đá to bằng quả trứng ngỗng liên tiếp nhả đạn về phía tôi. Tôi không thể đứng vững trước tay thiện xạ cao thủ, vội vàng ḅ sát đất thở hổn hển.
- Í! Thái Linh đâu vậy? – Cuối cùng Thượng Hội cũng để ư đến sự tồn tại của tôi.
- Rơ ràng lúc năy c̣n ở đây… Chắc lại đi WC rùi!
Nhỏ Ngọc Dĩnh này! Nhỏ bắn tôi te tua, gan óc lầy đất mà c̣n nói tôi đi WC.
- Thái Linh! Sao bà lại lồm cồm như con cua trên bàn thế?!
- Ngọc Dĩnh! – Thượng Hội nhận ra điều ǵ, vội vàng bịt miệng lại, đưa mắt nháy nháy Ngọc Dĩnh.
- Bọn này đang đùa vui thôi! Đùa thôi!
- Vui, vui ǵ cơ? – Ngọc Dĩnh vẫn không hiểu, thộn mặt ra, ngây ngô nh́n Thượng Hội.
- A… ha ha! Anna, nhỏ đó th́ giỏi giang ǵ! Thái Linh, bà c̣n siêu hơn nhiều lần! So với nhỏ Anna, rơ ràng bà có… có… duyên hơn nhiều! – Thượng Hội cố lật giở cuốn từ điển nghèo nàn trong đầu, lôi ra một từ củ chuối nhất để khen tôi.
Hic hic… Chả phải khi báo chí khen một cô gái có duyên th́ tức là họ chẳng c̣n t́m được từ nào để khen ngợi sao?
- Đúng thế, đúng thế! Thái Linh, bà chẳng cần phải quan tâm đến nhỏ đó làm ǵ! Ca dao có câu:
Mẹ chàng gật cốp, ải nào chẳng xong!
Ngọc Dĩnh như lĩnh hội được chân lí, gật đầu côm cốp, vỗ vai tôi, mặt mày nghiêm túc như cha xứ giảng kinh.
- Nhưng… - Tôi như nghe tim ḿnh tí tách nhỏ máu. - … Mẹ Giang Hựu Thần không hề thích tôi… Bữa ăn kiểu Pháp lần trước tôi làm rối tung cả lên, suưt nữa th́ mẹ Hựu mắng cho té tát…
Tinh tang!
Ngọc Dĩnh choăi tay đập bộp vào người Thượng Hội một cái. Thượng Hội giận dữ lườm nhỏ Ngọc Dĩnh mau miệng lỡ lời.
- Ừm…! Tui nói bà nghe, Thái Linh. – Thượng Hội níu vạt áo tôi, rồi kéo tay tôi. – Chẳng lẽ bà lại bỏ cuộc à? Sắp tới ḱ thi giữa ḱ rồi, bà phải tận dụng cơ hội này để thể hiện khả năng cho mẹ của Hựu thay đổi định kiến về bà chứ!
Thể hiện khả năng…
Ḿnh có thay đổi h́nh ảnh trong mắt mẹ Hựu ư?
- Thái Linh, bà phải biết là bà rất có năng lực! – Ngọc Dĩnh ngay lập tức bừng bừng khí thế, lao tới túm chặt tay tôi.
Tôi bỗng thấy cảm kích hai bà bạn thường ngày th́ đành hanh đỏ mỏ, bắt nạt tôi, mà tới lúc tôi khó khăn lại động viên, an ủi Thái Linh thần xui này.
- Mà Thái Linh này, bà đúng là Miss nhọ nồi! – Ngọc Dĩnh bỗng ngước lên trời mà than. – Kể cả ông thần xui đầu thai chuyển kiếp, cũng chưa chắc đă xui tận mạng như bà.
Xỉu…
Đúng là mấy bà bạn mồm quạ tha, không bao giờ bọn nó được câu an ủi ngọt ngào, tử tế. Nhưng để gặp được Hựu, ḿnh sẽ gắng, gắng, gắng nữa!
Tôi chạy như bay về nhà, bỏ mặc hai bà bạn đang ḥ hét, gọi với phía sau. Thời gian là vàng bạc, không thể lăng phí dù chỉ một giây.
Vừa về đến nhà, tôi vội vàng lôi sách vở ra. Phải tập trung tinh thần ôn tập mới được!
Tích tắc… tích tắc… tích tắc…
Thời gian cứ trôi đi, mắt tôi bỗng nặng trĩu như đeo tŕ, dần dần cụp lại…
Tôi đột nhiên tỉnh lại: Sao ḿnh lại có thể ngủ nướng trong lúc nước sôi lửa bỏng như thế này chứ?!
Chẳng nhẽ cà phê “Nestle” không công hiệu… Tôi lao như tên bắn vào bếp, sục sạo pha một tách cà phê, rồi ngửa cổ lên tu ừng ực. Khà khà, một hơi hết nhẵn… Lần này th́ có nhắm tịt mắt cũng không ngủ được rồi… Bọ ngủ, đừng có mà lại đây!
Để đảm bảo chắc ăn trăm phần trăm, tôi lục tung tủ đồ của mẹ, lôi ra một cái cột tóc, định búi tóc, học người xưa treo tóc lên xà nhà! Ui, nhưng tóc tôi cụt ngủ, không búi nổi!
Sức mạnh tinh thần chiến thắng tất cả…
Cốp!
Chưa đến mười phút, mắt tôi lại díp lại, đầu đập cộp xuống bàn.
Hu hu hu…
Bạn có tin nhắn! Xin hăy kiểm tra!
Tôi xoa cục bươu trên trán, với tay lấy điện thoại, mắt nhắm mắt mở nh́n màn h́nh…
Giang Hựu Thần…
Giang Hựu Thần?
Giang Hựu Thần?!
Tôi bỗng tỉnh như sáo sậu, mở tin nhắn. Đúng là tin nhắn của Giang Hựu Thần gửi cho tôi! Cảm động quá! Tay tôi run run, màn h́nh loang loáng trước mắt.
Thái Linh, sắp thi giữa ḱ rồi! Nhớ ôn tập tốt nhé! V́ thân phận ḿnh bị bại lộ, nên tạm thời không thể ở bên cậu được. Lúc này chỉ có thể nhắn tin để liên lạc với cậu thôi. Cậu nhất định phải cố gắng lên nhé!
Nh́n mẩu tin ngắn của Hựu, tôi dường như nghe thấy tim ḿnh đập th́nh thịch liên hồi! Tim tôi thiếu chút nữa là nhảy ra khỏi lồng ngực.
Môi tôi bỗng nhiên rướn lên, nụ cười bùng cháy như đốm lửa từ trái tim ấm áp.
Giang Hựu Thần không thể bên cạnh ḿnh được, nhưng cậu ấy vẫn gửi tin nhắn đến khích lệ ḿnh. Tôi bỗng thấy con suối sức mạnh chảy xiết trong ḷng.
He he! Thái Linh, có sự giúp đỡ của Hựu, c̣n ǵ mà không chiến thắng nổi?!
Đây chính là yêu… đúng không…?
Yêu!
Nghĩ đến đây, mặt tôi bỗng nóng bừng như chảo rang. Mặt trời quá trưa chiếu ánh nắng xuyên qua cửa sổ khiến đôi má tôi ửng hồng.
Có Hựu cổ vũ, tôi càng phải dốc hết sức để vượt qua ḱ thi.
Boong! Đầu tôi bỗng lóe lên một tia sáng: Ḿnh nên đi đến hiệu sách mua sách tham khảo!